Dù cho mưa tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời
Dù cho mây hay cho bão tố có kéo qua đây
Dù có gió, có gió lạnh đầy, có tuyết bùn lầy
Có lá buồn gầy, dù sao, dù sao đi nữa tôi vẫn yêu emDựa vai nhau cho nhau yên vui ấm áp cuộc đời
Tìm môi nhau, cho nhau rã nát, rã nát tim đau
Vừa đôi tay, ước muốn tù đầy,
Tóc rối bạc màu vết dấu tình sầu
Nhìn em, nhìn em giây phút, muốn nói yêu emXin cho tôi, tôi như cơn ngủ
Ru em, đưa em một lần
Ru em vào mộng, đưa em vào đời
Một thời yêu đươngCho tôi xin em như gối mộng
Cho tôi ôm em vào lòng
Xin cho một lần, cho đêm mặn nồng
Yêu thương vợ chồngDù mai đây ai đưa em đi đến cuối cuộc đời
Dù cho em, em đang tâm xé, xé nát tim tôi
Dù có ước, có ước ngàn lời, có trách một đời
Cũng đã muộn rồi
Tình ơi! dù sao đi nữa xin vẫn yêu em
12 phút ít ỏi của đoạn phim ngắn SIGNS kể về đôi bạn làm việc ở hai tòa nhà đối diện tình cờ nhìn thấy nhau qua cửa kính. Họ bắt đầu tình yêu bằng những mẩu giấy… ra hiệu cho nhau. Đoạn phim truyền tải nhiều thông điệp ý nghĩa về cuộc đời, về tình yêu mà có lẽ phải tự bạn xem rồi mới đánh giá được.
http://www.facebook.com/SignsShortFilm
“…Mẹ ít văn hoá, nhưng mẹ nhớ khi nhỏ được thầy giáo dạy là: “Golgi có nói, “Nghèo đói là trường đại học tốt nhất”. Nếu con có thể tốt nghiệp trường đại học này, thì những trường đại học như Thiên Tân, Bắc Kinh con chắc chắn đều đỗ…”. Ngày 5/9/1997, là ngày tôi rời gia đình đi nhập học ở Đại học Bắc Kinh, khoa Toán. Ngọn khói bếp dài cất lên từ trên nóc ngôi nhà nông dân cũ nát gia đình tôi. Người mẹ chân thập thễnh của tôi đang nấu mì sợi cho tôi, những bột mì này có được nhờ mẹ đổi năm quả trứng gà cho hàng xóm, chân mẹ bị thương vì mấy hôm trước, để thêm tí tiền cho tôi nhập học, mẹ đẩy một xe chất đầy rau từ thôn ra thị trấn, trên đường bị trật chân. Bưng bát mì, tôi đã khóc. Tôi buông đũa quỳ xuống đất, xoa nắn chỗ chân sưng phồng lên to hơn cả cái bánh bao của mẹ, nước mắt rơi xuống đất… Nhà tôi ở Thiên Tân, làng Đại Hữu Đới, huyện Vũ Thanh, tôi có một người mẹ
Cô trả lời: “ngân hàng kỳ diệu này tất cả chúng ta đều có, đó là thời gian! Chiếc sừng màu nhiệm chứa đầy những giây đồng hồ điểm từng tiếng một”
“Mỗi sáng khi tỉnh dậy, chúng ta được cho 86400 giây để sống trong ngày, và tối đến khi ta đi ngủ không được chuyển gì cho ngày hôm khác, tất cả những gì không được sống đã mất, ngày hôm qua vừa mới trôi đi. Mỗi buổi sáng phép màu này lại bắt đầu, chúng ta lại được 86400 giây để sống, và chúng ta chơi với cái luật không thể tránh được: “ngân hàng có thể đóng tài khoản của chúng ta bất cứ lúc nào, và không thể báo trước: vào tất cả mọi lúc, cuộc sống đều có thế dừng lại.
Vậy thì ta có thể làm gì với 86400 giây mà ta có hằng ngày?
Điều đó chẳng phải quan trọng hơn những đồng đô la hay sao, những giây được sống?”
Từ khi cô bị tai nạn, mỗi ngày cô mới hiểu rằng thật ít người hiểu được thời gian đáng được coi trọng và quý giá biết bao. Cô giải thích cho anh những kết luận từ câu chuyện của cô.
” Anh muốn hiểu một năm sống là gì? Hãy đặt câu hỏi cho một sinh viên vừa thi trượt kì thi cuối năm.
Một tháng sống: hãy hỏi người mẹ vừa cho ra đời một đứa con đẻ non và đang đợi nó được ra khỏi lồng kính để bà được ôm con trong vòng tay mình, bình yên vô sự.
Một tuần: hỏi người làm việc ở nhà máy hay dưới hầm mỏ để nuôi gai đình mình.
Một ngày: hỏi hai người đang yêu mê mệt và đang đợi để gặp lại nhau.
Một giờ: hỏi người mắc chứng sợ bóng tối, đang bị kẹt trong thang máy hỏng.
Một giây: nhìn vẻ mặt người vừa thoát khỏi tai nạn ô tô.
Và một phần nghìn giây: hỏi một vận động viên vừa được huy chương bạc ở thế vận hội, chứ không đoạt huy chương vàng-cái huy chương mà vì nó anh ta đã luyện tập suốt đời mình….”.. Vì vậy em xin anh, chúng ta hãy tận hưởng tất cả những giây phút mà chúng ta còn lại này”.
Arthur ôm Lauren vào trong vòng tay mình và thì thầm vào tai cô: “Mỗi giây bên em đáng giá hơn tất cả những giây khác”.
Những năm cuối cấp
Tao quen được mày
Tình cờ hai đứa
Học chung lớp 10
Thằng ku loắt choắt
Con mắt gian gian
Cái chân hai hàng
Cái đầu hoang hoang
Đi xe đạp cuộc
Mồm huýt sáo vang
Như con chim quạ
Vừa bay vừa sàng
“Hôm nay trốn học
Vui lắm mày à
Ở in-tẹc-net
Thích hơn ở trường!”
Nó cười híp mắt
Răng cỏ nhấp nhô
“Thôi, chào mày nhé!”
Nó đi xa dần…
Mày đi ra Bắc
Tao đi vào Nam
Đến nay sắp Tết
Chợt nghe tin mày
Ra thế
Trọng ơi!
Một hôm nào đó
Như bao hôm nào
Thằng ku loắt choắt
Bỏ áo vào quần
Vượt qua đường phố
Xe chạy vèo vèo
Nhưng giờ làm trễ
Sợ chi hiểm nghèo!
Trên lề vắng vẻ
Gái đẹp đầy đường
Thằng nhỏ mê gái
Liếc dọc liếc ngang…
Bỗng đùng sét đánh
Thôi rồi, Trọng ơi
Tình yêu của Trọng
Đợi chờ bao năm!
Nó quỳ xuống đất
Tay nắm chặt… (ai cho nắm gì thì nắm cái đó :D)
Em thơm mùi sữa
Hồn nó bay giữa đường
Trọng ơi, sao lên xe hoa sớm vậy mày ?
Thằng ku loắt choắt
Con mắt gian gian
Cái chân hai hàng
Cái đầu hoang hoang
Đi xe đạp cuộc
Mồm huýt sáo vang
Như con chim quạ
Vừa bay vừa sàng…
(Xin lỗi nhà thơ Tố Hữu)
gyo:
- How Will I Know Who You Are - Folcker Jessica
I don’t know how
Or where to start
Here we’re standing again
And I see now
From where we are
That our road has come to an end
Though we’ve come this far
I don’t know why
But I still can’t see who you are
Chorus:
I don’t want you to cry
Don’t want us to say goodbye
But I know that we’re falling apart
I don’t need your lies
And if you don’t sympathise
Tell me how will I know who you are
It’s too late now
We’ve gone this far
To see what’s hidden within
Though we said that we’d never part
Maybe I’ve been trying too hard
To believe in love
I don’t know why
But I still can’t see who you are
Chorus
Don’t worry
I promise
It’s for the better
So, I think we should let it go now
And maybe we’ll find love again
Chorus (repeat)
—————————————————————————-
My Comment : Thích cái đoạn Chorus nhất. Nghe xong một lần là mình cứ ngân nga mãi khúc đấy. Lyric hay miễn bàn.
” Tell me how will i know who you are …”
Đêm Lạnh - Lam Trường
Hôm nay tự nhiên nhớ ra mấy bài của Lam Trường hồi xưa.
Ai chà search nghe thử :D Cảm giác rất lạ
Người hỡi giờ đây còn mình anh cô đơn giữa đêm hoang lạnh
Nhịp chân rơi trong đêm thâu không gian quanh đây nhuốm âu sầu
Nhìn lên ánh sao thầm mong em bên anh cũng như hôm nào
Cuộc tình sao trôi qua nhanh
Để giờ đây quanh ta bao nỗi hiu quạnh
Ngày đó còn nhau tình ta vút lên trời cao
Trên vòm cây tình như áng mây nhẹ bước phiêu lãng
Đã qua rồi giấc mơ xưa
Tình yêu đó với dĩ vãng trôi nhạt nhoà
Người như cánh chim mờ khuất
Lạc về phương nao xa xôi cuối chân mây
Giữa đêm lạnh buốt vai anh
Lòng tê tái nhớ phút ấm êm hôm nào
Chợt nghe đâu đây có tiếng chim kêu đàn giữa mây ngàn