December 2009
13 posts
Trọng
Những năm cuối cấp Tao quen được mày Tình cờ hai đứa Học chung lớp 10 Thằng ku loắt choắt Con mắt gian gian Cái chân hai hàng Cái đầu hoang hoang Đi xe đạp cuộc Mồm huýt sáo vang Như con chim quạ Vừa bay vừa sàng “Hôm nay trốn học Vui lắm mày à Ở in-tẹc-net Thích hơn ở trường!” Nó cười híp mắt Răng cỏ nhấp nhô “Thôi, chào mày nhé!” Nó đi xa dần… ...
Why You Had To Leave
Our love couldn’t have been any better Each day I seemed to love you more Nothing was going to break us apart The truth couldn’t have been any further From what I thought was reality Now I’ve been left with a broken heart I don’t know if it’s right or wrong Somehow I’m weak and strong Find myself on the run But where do I belong It’s hard to believe that...
... bởi tôi đã quyết tâm làm một Con Lật Đật.
Ngày tôi mới chập chững bước đi, chuyện vấp té là một điều không thể tránh khỏi. Mỗi lần vấp té, tôi vẫn thường nằm lì trên sàn nhà, chờ mẹ tới dỗ dành hoặc cho quà mới chịu ngồi dậy. Có một lần tôi bị té khá đau, mẹ dỗ mãi vẫn không nín khóc được. Lần này không phải tôi cố tình làm nũng mà thực sự là tôi rất đau. Mẹ bỗng đứng lên, mở cái tủ nhỏ xíu vẫn hay đựng những thứ linh tinh của mẹ. Rồi...
Mộc mạc và tinh khiết
tmhung:
Bạn đã bao giờ đọc câu chuyện về bông hoa cúc trắng đơn sơ góc vườn của nhà văn Đan Mạch Andexen?
Đâu chỉ những giò phong lan kiêu sa trong nhà kính hay những đóa hồng lộng lẫy mới đáng yêu, mới rực rỡ. Vẻ đẹp còn bừng nở, e ấp từ những cành khô hoang sơ lặng lẽ đơm nụ ven rừng khi mùa xuân đến, hay ẩn khuất đó đây giữa loài cỏ khiêm nhường xanh tươi, mọng nước, mập mạp vươn lên từ mặt...
An example of how an analytical mind sees a story
vietint:
taitran:
Đoạn in đậm là của bạn Tài viết thêm vào.
***
Lòng người ta là giấy, chứ không phải vàng đá Vì là giấy, nên sao ta cứ nghĩ là vàng để đem đi thử lửa? Đến lúc cháy mất rồi lại thất vọng lòng dạ bạc đen? Sao ta không hiểu rằng, bởi là giấy, nên cái cần và nên làm là chúng ta phải nâng niu, giữ gìn cho nhau để tránh khỏi nắng mưa của cuộc đời? Tôi muốn được kể một câu chuyện:...
Cơn gió thoảng
Ngày nào em đến áo trắng ướt đẫm hơi sương chiều rơi Tưởng là phút vui ôi như cơn mơ - nỗi đau tuyệt vời Buồn theo cơn gió, những cánh lá rơi cuốn trôi về đâu? Nắng đã chìm sâu, biết ta còn nhau? Và trong đêm tối long lanh những ánh sao rơi lặng yên Nhẹ như gió êm, môi em run run, hơi thu ngọt mềm Rồi bao cay đắng với những đớn đau xô đi tìm nhau Bóng em dần sâu, núi đồi vút cao. Ôi những...