November 2009
12 posts
Chẳng hạn như thế này, trước đây tôi có viết rằng đôi khi tôi muốn rủ một ai đó,...
– Trong những ngày không có ai nói chuyện (5) « Moonie Mun (via hiruka)
TỐT ĐẸP + TỐT ĐẸP —> CHƯA CHẮC ĐÃ RA TỐT ĐẸP. QUAN TRỌNG LÀ PHÙ HỢP
Đại thi...
– Facebook HMC (via cuong205a) (via vietint)
Gió Thiên Đường
vietint:
tmhung:
Lần đầu tiên đến lớp khiêu vũ ở nhà tôi, Hiếu còn mảnh dẻ như cây tre non. Khi tôi cầm tay Hiếu chỉ những bước đi đầu tiên, hắn gọi tôi là “Sư Mi”. Tôi bảo: “Vậy thì từ nay Mi là sư phụ của Hiếu đó nghe”. Hiếu cười, khoe chiếc răng mẻ rất dễ thương: “Vâng, xin sư phụ chỉ bảo cho đồ đệ”. Trong lớp này tôi phải dạy đến năm sáu anh chàng, anh nào cũng dẻo mồm. Đôi khi tôi thầm...
NHẬN
Có vẻ xấu rất đẹp
Có lòng tốt rất tồi
Có đường mở rất khép
Có đời độc...
– Bơ vơ đông đảo (via leizishining)
Du Ca
hiruka:
Lắng nghe trong ta tiếng gọi của đêm
Rũ một chút nổi lặng thinh e ấp Chơi vơi mãi niềm câm lặng không tên Lách tách từng hạt mưa rơi rớt Xa vọng như tiếng quá khứ vỡ tan Nhạc thếch từng tiếng gió Trống vắng nỗi buồn cuối đông
Và đêm nay hay ngàn đêm về trước Có đêm nào hồn ta say!
Trước mắt ta là bản du ca không lời Để lại sau lưng cả vùng...
Đám cưới (II) - Nguyễn Phong Việt
lelonghp:
duonglnt:
Đám cưới (II) - Nguyễn Phong Việt
Khi ta chọn dừng lại để một người khác nắm tay Ta mới thật sự hiểu hết ý nghĩa của hai chữ sum vầy! Tất cả những gì chúng ta tìm kiếm trong cuộc đời hóa ra chỉ là một con người Vào thời khắc sinh ra chúng ta đã thuộc về người khác Có đi qua bao hạnh phúc hay đớn đau cũng không cần biết Vì sẽ đến một ngày có một người nắm chặt lấy tay...
Tôi
hiruka:
Sinh ra trong một đêm mùa đông Là niềm tự hào của cha Là niềm vui của mẹ Và là cơ cực của cả hai Tôi của tuổi lên ba Hồn nhiên, tươi vui đến bất ngờ Ngày ngày thả diều, rong chơi Tâm hồn trong trắng, không chút tì vết Tôi của tuồi mười lăm Điên cuồng, ngu dại Bản ngã của thằng nhóc mới lớn Quay cuồng trong thế giới của chính mình Là nước mắt của mẹ Là niềm đau của chính bản thân Tôi...
Người ngỡ đã xa xưa nhưng người bỗng lại về
Tình ngỡ sóng xa đưa nhưng còn quá bao la
Ôi trái tim phiền muộn đã vui lại một giờ
Như bờ xa nước cạn đã chìm vào cơn mưa.
Sữa yêu cà phê, em nghĩ thế! Yêu đến mức hoà tan màu trắng tinh khôi của mình...
– (via hiruka)
Đêm này ngủ không được cứ trằn trọc hoài trằn trọc mãi cho đến khi chịu không được nữa phải ngồi dậy. Đêm lặng yên quá làm mình có cảm tưởng như có thể nghe được mọi tiếng động dù là nhỏ nhất. Đêm đã là khoảng thời gian của mình. Mình thích ban đêm.
Muốn đọc sách bây giờ nhưng ngại mở điện vì em trai đang ngủ.
Mở laptop và gõ gõ gõ…